TRỞ LÊN ĐẦU TRANG

Hồi ức của một thiên thần

08:19 |

(Truyện tiểu thuyết) - Hồi ức của một thiên thần. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!

Cổ họng tôi đắng ngắt, trái tim như có ai đó bóp nghẹt. Em nói đúng. Không ai có thể may mắn mãi, dù đó là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hay trong cả hành trình dài tìm kiếm một người ta yêu thực sự...

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Chuyện cũ.
-Có đúng là…em hết yêu anh rồi không?
Tôi không dám nhìn Kim khi nói ra câu đó. Ánh mắt tôi cứ chằm chằm vào bức tranh tĩnh vật treo ở góc phải căn phòng. Mãi đến khi thấy nàng đã im lặng quá lâu, tôi lướt ánh mắt nhìn qua. Kim cúi mặt. Mái tóc dài đen buông xõa trước ngực. Ánh đèn vàng khẽ hắt vào mái tóc, vào đôi tay trắng ngần lúc này đang đan vào nhau bối rối. Ánh sáng vàng ấm áp của quán cà phê sang trọng này đáng ra phải dùng để tăng không khí ấm cúng cho khách, không phải để chứng kiến một cuộc cãi vã như thế này. Tôi nhếch mép chua chát.
-Anh à…bố mẹ em không cho phép khi biết anh làm đầu bếp… em… em… đã thuyết phục rất nhiều nhưng có lẽ không ăn thua. Em nghĩ là… chuyện chúng mình… chắc không được rồi.
Tôi như muốn hét lên. Là phó bếp của một nhà hàng bốn sao trong thành phố, tôi có mức lương đáng mơ ước đối với đa số chàng trai trạc tuổi. Chính công việc phụ bếp ở các nhà hàng địa phương khi mới vào đại học ở Úc không chỉ giúp tôi có thêm tiền trang trải học phí mà còn tích lũy kinh nghiệm, là một ưu điểm khiến tôi được cất nhắc khi xin việc ở quê hương.
Vậy mà chẵng nhẽ nghề nghiệp của tôi không xứng đáng để bố mẹ nàng trân trọng sao? Có nhất thiết phải là kĩ sư, bác sĩ hay thầy giáo mới là đáng được nể trọng? Có khi nào đây chỉ là cái cớ để nàng xa tôi? Tôi muốn hét lên cho nàng biết những điều kia, muốn đấm thùm thụp vào mặt bàn cho hả giận. Nhưng rốt cuộc tôi chẳng làm gì cả ngoài việc ngồi lặng thinh. Cho đến lúc Kim đứng lên, nàng tất tả chạy đi, không quên buông một lời xin lỗi lí nhí trong cổ họng.
Tôi đưa tay hất đổ ly moctail trên bàn. Chất nước Soda smoothie trắng đục sóng sánh chảy tràn như một dấu chấm hết cho câu chuyện tình buồn da diết.
(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần
(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Cơn gió lạ
Siêu thị lúc một giờ trưa. Thật dễ hiểu khi thời điểm này vắng khách hơn mọi khi. Tôi chậm rãi cùng chiếc xe đẩy, chân rảo bước, mắt ngó nghiêng tìm khu vực thịt đông lạnh. Tôi đã xin sếp được nghỉ việc hai tuần để được thư thái suy nghĩ về mọi chuyện, mặc cho bếp trưởng luôn miệng cằn nhằn khi mất đi một trợ lý đắc lực. Nói một cách chân thành, tôi vẫn chỉ quanh quẩn trong căn hộ chung cư trên tầng chín, thi thoảng nấu món vài món ăn lạ miệng nhằm quên đi nỗi buồn trống trải xâm chiếm lấy tâm hồn. Và món thịt bò Mỹ đút lò chợt thoáng qua tâm trí tôi khi đang nằm nghe bản nhạc yêu thích trong quãng thời gian du học. Thế là tôi ở đây. Trong siêu thị thành phố. Lúc một giờ trưa và bên ngoài trời nắng như đổ lửa.
Tôi đẩy xe đến quầy tính tiền sau khi đã chọn đủ mọi nguyên liệu cho món ăn. Chợt một tiếng nói từ sau vang lên:
-Tôi nghĩ anh nên chọn rượu vang đỏ. Loại mạnh ấy. Kết hợp với những món thịt đỏ như bò Mỹ sẽ cho vị ngon đậm đà. Vang trắng chỉ hợp với khai vị thôi.
Tôi quay lưng lại. Một cô gái, dĩ nhiên là người lạ với mái tóc ngắn màu nâu đỏ bồng bềnh và đôi mắt to. Rõ ràng là vì quá lơ đễnh tôi đã lấy nhầm chai vang trắng thay vì vang đỏ như thường lệ. Ngạc nhiên hơn khi những tip trong nấu nướng như vậy chỉ có người sành ẩm thực mới biết. Tôi cố gắng mỉm cười sao cho tự nhiên nhất.
Chưa kịp đợi tôi cất lời, cô đã nói:
-Tôi không phiền khi sẽ là người trông giỏ hàng giúp trong lúc anh đổi lại chai vang khác. Dĩ nhiên, nếu anh muốn.
Đó là lần đầu tôi gặp Minh. Một cô gái đáng yêu. Chúng tôi đã đi bộ cùng nhau một đoạn dưới tầng hầm siêu thị trước khi ra về. Dừng lại trước bãi đỗ xe, tôi gãi gãi mớ tóc bù xù:
-Liệu một lời cảm ơn cho một- lời –khuyên- hữu- ích có là đủ?
- Anh nghĩ đủ hay không? Minh cho hai tay vào túi quần jeans, nháy mắt đầy tinh nghịch. “Tôi muốn nếm thịt bò Mỹ đút lò với chai vang đỏ xem nó đậm mùi đến mức nào!”
Dẫn một cô gái lạ đến căn hộ của mình, ăn uống và chuyện trò lúc cô đơn rõ không phải là phong cách của tôi, nhưng trước một lời đề nghị đầy ý nhị và dễ thương như thế thì khó lòng nào từ chối.

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần

Bếp yêu thương
Từ buổi gặp ấy, tôi và Minh gặp nhau thường xuyên hơn, hầu hết thời gian chúng tôi dành để nghiên cứu về các diễn đàn ẩm thực, có lúc hứng chí lên tôi còn rủ Minh đi chợ sớm vùng biển để tìm các loại hải sản tươi cung cấp cho nhà hàng. Em luôn hào hứng và nhiệt tình, y hệt như con chim non ríu rít làm tâm hồn tôi bớt ưu phiền, vướng bận những gì đã thuộc về quá khứ.
Đó là một ngày trời giông bão, tôi tất tả trở về sau ca làm việc của mình. Quan sát màn mưa sau lớp kính cửa sổ căn phòng chật hẹp, tôi thoáng nghĩ vu vơ rồi chợt chạnh lòng-nỗi buồn đến sau nhiều ngày vắng bóng, khoảng trống trong tâm hồn chợt hiện hữu lúc nào không hay. Bỗng tiếng chuông cửa reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ. Là Minh. Em đứng co ro, hai tay ôm lấy vai, nước mưa thấm trên mái tóc nâu và làn áo mỏng. Tôi hốt hoảng:
- Sao lại ướt hết thế? Vào nhà nhanh đi em!
Em nhoẻn miệng cười rồi bước vào trong, vừa đi vừa nói: “Em ghé vào siêu thị nhưng lại quên mất mấy hôm nay trời hay mưa bất chợt. Thế là ướt!”. Lúc này tôi mới để ý em rằng tay phải em đang cầm một chiếc túi đầy ắp bơ, kem tươi, trứng và ti tỉ những thứ khác. Tôi phì cười, nói với theo:”Anh hiểu rồi, kiểu mưa lạnh đột xuất này thì butter cake có lẽ là hợp nhất. Thơm và ấm cúng.”
Theo yêu cầu của em, tôi chỉ việc nằm dài trên sô pha đợi chờ thành quả. Mùi bơ thơm nức cả căn phòng. Em thụng thịnh trong chiếc sơ mi trắng của tôi , chăm chú đổ bột vào chiếc khuôn nordic xám bạc, những sợi tóc mai xòa xòa nhìn đáng yêu vô cùng. Thi thoảng em nhìn về phía tôi và nhắc nhở không được chăm chú nhìn em quá, nếu không em sẽ làm hỏng mất.
Cuối cùng thì butter cake cũng hoàn tất. Tôi đưa mắt nhìn những chiếc bánh nhỏ, đôi cái bị lỗ chỗ vì bột nhào chưa đều, đa số đều có màu vàng ngả nâu vì nướng ở nhiệt độ cao quá. Em đưa mắt nhìn giỏ bánh rồi lại nhìn tôi, cuối cùng không nhịn được, hai chúng tôi phá ra cười giòn giã. Em đấm tay vào ngực tôi, đôi má ửng hồng ngại ngùng:
- Anh cười cái gì? Công sức nãy giờ của em đó! Nhìn tay em nè, rửa mãi mà vẫn còn mùi bơ, không hết được.
Tôi nhìn những ngón tay đang chìa ra trước mặt, đôi bàn tay trắng với những ngón tay hồng hồng không cầu kì, tô vẽ gợi lên trong tôi một cảm giác khó tả. Một điều gì đó như yêu thương vừa trỗi dậy. Ngoài trời mưa vẫn còn rơi xám xịt. Mùi bơ thơm nức. Tôi cầm lấy đôi bàn tay ấy, khẽ kéo em về phía mình và đặt lên đôi môi tinh khôi một nụ hôn sâu. Đôi mắt đen mở to nhìn tôi kinh ngạc, rồi em cũng bị cuốn theo tôi trên vòng xoáy ấy. Ngoan ngoãn và dịu êm.
Quá khứ hồi sinh
Sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của tôi diễn ra khác mọi năm- nghĩa là không tụ tập bạn bè ăn uống, đi bar như thường lệ. Tôi muốn một điều gì đó khác biệt và Minh gợi ý một ý tưởng tuyệt vời: cùng nhau trang trí lại căn hộ và tổ chức party tại gia-dĩ nhiên sẽ chỉ có hai đứa. Sau mấy ngày hì hục chuẩn bị, cuối cùng chúng tôi đã có một ngày đáng nhớ. Dưới ánh nến lấp lánh, em rạng rỡ nhìn tôi cười:
- Em có món quà đặc biệt muốn cho anh xem.
Khẽ cúi người, em đưa tay vào túi xách lấy ra một khung ảnh nhỏ bằng gỗ có hình tôi và em trong đó. Không khó để tôi nhận ra đó là tấm hình được chụp nhân dịp chuyến đi chợ hải sản cách đây hai tháng. Em mím môi, nói tiếp:
- Không phải tự dưng em tặng anh món quà này đâu. Hôm trước, em..em phát hiện thứ này trong phòng anh… Em mong anh không nghĩ em là kẻ tò mò, tự tiện…Em mím môi, ngập ngừng đưa tay vén tóc mai: “Chỉ là… chỉ là em nghĩ đã đến lúc anh nên bắt đầu một câu chuyện mới, cùng em."
Tôi nhìn trân vào chiếc khung ảnh em mới chìa ra. Là tấm ảnh của tôi và Kim. Kể từ ngày chia tay hôm đó chính tôi đã gói ghém mọi thứ có liên quan tới cô ấy và cất hết. Từ con mèo bông, túi xách cho đến những vật nhỏ linh tinh như quyển sổ, caravat, nước hoa, đồng hồ… Duy chỉ có chiếc khung ảnh này là tôi giữ lại. Chỉ vì nụ cười của Kim trong tấm hình này ngây thơ quá. Sự ngây thơ hiếm có của một cô gái thông minh, sắc sảo luôn biết mình cần gì và phải làm những gì. Tôi mặc chiếc áo sơ mi bạc phếch, tay khẽ vòng qua ôm hờ lấy eo cô ấy. Kim dựa khẽ vào ngực tôi, ánh mắt đôi chút rụt rè nhưng lấp lánh đầy hạnh phúc. Quần áo chúng tôi hơi bẩn và đôi chỗ còn rách-dư âm của những ngày lăn lộn ở vùng quê miền núi. Bao nhiêu kí ức hiện về làm tim tôi đau nhói. Khẽ đưa tay chạm vào tấm hình, tôi nói như trải lòng:
- Anh không nghĩ là mình lại xúc động như thế này… Quá khứ lúc nào cũng đẹp... em nhỉ ?
Minh nhìn tôi, đôi mắt sững sờ rồi chuyển sang ngân ngấn nước đầy thất vọng. “Em hiểu rồi, anh à… Có lẽ anh còn yêu chị ấy nhiều… Có lẽ em vội vàng quá, em xin lỗi… ”
Ai cũng đã từng làm những việc khiến bản thân phải sống trong ăn năn hối hận. Và cũng chính vì câu nói ấy mà lần thứ hai tôi chứng kiến một cô gái bỏ chạy ra khỏi cánh cửa cuộc đời mình.

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần
 
Lại một ngày mưa. Tôi không nhớ đã bao nhiêu ngày từ nụ hôn đầu tinh khôi ấy, không nhớ đã bao nhiêu lâu từ hôm Minh bước khỏi cuộc sống của tôi. Từ dạo đó, em tắt máy điện thoại. Tìm đến địa chỉ em cho tôi thì lúc nào cánh cửa cũng im lìm vắng lặng. Thế giới của em và tôi không còn điểm chung như trước. Tôi như một kẻ điên dại sống trong dằn vặt, thầm nguyền rủa chính bản thân mình . Có hôm giật mình tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa ướt đẫm cả áo. Tôi thấy Minh. Thấy mớ tóc nâu đáng yêu cọ vào má, đôi tay nhỏ bé ôm lấy cổ tôi đầy âu yếm. Thế rồi tự dưng em chạy xa khỏi tôi, xa mãi, biến mất vào cánh rừng khiến tôi không thể nào đuổi kịp.
Giấc mơ ấy ám ảnh tôi mãi. Em còn hơn cả những giấc mơ, theo tôi đến từng giây, từng phút cả trong thực tại. Chưa bao giờ tôi thấy mình nhớ một ai nhiều đến thế. Kể cả Kim. Toan bước đến bàn làm việc- nơi giờ đây tấm ảnh của em và tôi được đặt ngay ngắn thì bỗng bàn chân chạm phải một vật gì đó. Tôi cúi xuống. Ở góc bàn chìa ra một tấm thiệp màu ngọc. Có lẽ em cất cùng tấm hình và định sẽ đưa tôi nhưng rồi tôi đã phá hỏng tất cả. Vội vàng mở ra, nét chữ em hiện ra tròn trịa đáng yêu vô cùng:
“Chúc mừng sinh nhật anh của em!
Anh ơi, anh có tin vào định mệnh? Hãy khoan trả lời. Để em kể cho anh nghe chuyện này nhé! Anh còn nhớ hôm đầu tiên mình gặp nhau trong siêu thị không? Trước khi gặp anh em đã lang thang trong quầy sách và thật tình cờ , em đọc đúng công thức món bò Mỹ đút lò với rượu vang đỏ, chính sự may mắn ấy là cái cớ để em bắt chuyện với anh đấy. Một chàng trai với khuôn mặt đáng yêu nhưng ẩn chứa một nỗi niềm riêng khó diễn tả. Nhưng không ai có thể may mắn hoài anh nhỉ, chính điều này đã lí giải vì sao một đứa con gái rành tip nấu món Âu Mỹ nhưng lại nhào bột không đều và nướng bánh suýt cháy :D. Em phải cảm ơn anh vì chính anh đã giúp em hiểu về một thế giới tưởng như chỉ loanh quanh với xoong nồi nhưng thật ra lại đầy màu sắc và mùi vị.
Happy birthday my cookie,
P/s: Em yêu anh, nhiều hơn anh có thể tưởng tượng.
Kí tên: Thiên thần hộ mệnh của anh.”
Cổ họng tôi đắng ngắt, trái tim như có ai đó bóp nghẹt. Nước mắt tôi lăn dài, thấm ướt cả tấm thiệp. Em nói đúng. Không ai có thể may mắn mãi, dù đó là những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống hay trong cả hành trình dài tìm kiếm một người ta yêu thực sự. Biết yêu thương và trân trọng những gì cuộc sống ban cho ta là cách để giữ may mắn ấy trường tồn. Tôi dựa lưng vào tường, ngồi bất động. Nếu thượng đế rủ lòng cho tôi cơ hội thứ hai được gặp lại thiên thần của mình, tôi hứa sẽ không để em vụt đi mất. 

(Truyện tiểu thuyết) : Hồi ức của một thiên thần
Read more…

Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

08:17 |

(Truyện tiểu thuyết) - Tạm biệt nhé tình yêu của tôi. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!


Tôi sẽ nhớ mãi về em - người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả.
Tôi gặp lại em rất tình cờ nhưng cũng có thể coi là duyên phận chăng? Giữa lòng Thủ đô nhộn nhịp và tấp nập này tôi đã gặp em – người con gái Sài Gòn nhỏ nhắn, xinh xắn nhưng vô cùng đáng yêu. Gặp lại em sau bao nhiêu tháng ngày xa cách, câu đầu tiên em hỏi tôi:
Em có thể xin anh một ngày yêu em không?”

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

- “Nghĩa... nghĩa là sao?” - Tôi ngạc nhiên, tròn mắt nhìn em và hỏi em.
- “Tức là anh làm người yêu em trong một ngày. Ngốc ạ!” – Em nói.
- Tôi đáp bằng giọng thản nhiên: “Em cứ đùa hoài!”
- “Em không biết nói đùa bao giờ” – vẻ mặt em rất nghiêm nghị.
Đó là những lời đầu tiên khi tôi gặp em. Hà Nội một ngày cuối năm rét đậm và đẹp... Người ta bảo Hà Nội đẹp nhất vào mùa thu, riêng tôi luôn luôn thấy mùa đông Hà Nội là đẹp nhất. Nó khiến con người ta suy ngẫm về nhiều chuyện, chuyện tôi đang nghĩ bây giờ... là về người con gái bên cạnh tôi đây!
- “Thế, mai chúng mình yêu nhau nhé!” – Em thản nhiên hỏi tôi.
- Tôi đáp lại bằng giọng miễn cưỡng: “Ừ ừ...!!”
- “Miễn cưỡng thế là thế nào? Em ứ chịu... phải thích thú cơ” – Em nũng nịu.
- “Vâng, cô bé, mai tôi là người yêu của cô nhé, tôi thích lắm đấy!” - Tôi nói, làm ra vẻ mặt tếu táo và... hạnh phúc.
Em cười tít cả mắt, trông đáng yêu quá! Một cô bé Sài Gòn với cái giọng nhẹ nhàng hơi pha trộn Hà Nội, nhõng nhẽo và vô cùng dễ thương. Nhưng tính cách cô ấy thì có trời mới đoán nổi, mà chắc cũng chỉ có trời mới hiểu được thôi.
Tôi nhớ cô ấy đã nói với tôi là ngày kia cô ấy phải rời Hà Nội rồi. Và tôi đang băn khoăn liệu những chàng trai có người yêu sắp xa cách mình 2000km sẽ làm gì vào ngày cuối cùng khi hai người chia tay nhỉ? Dù chỉ là một vở kịch nhưng tôi cũng muốn nó là một vở kịch trọn vẹn nhất...
Sáng hôm sau... Reng! Reng! Reng! – Tiếng điện thoại reo lên. Ở bên kia đầu giây, một cô gái có giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
- “Ngốc ạ, đến chở người yêu đi ăn sáng nào, lười biếng thế là em không yêu nữa đâu nhé!”
- Tôi đáp lại trong cơn ngái ngủ: “Vâng vâng, anh biết rồi ạ...”
Tôi vội vã rửa mặt, thay quần áo, mới có sáu giờ sáng mà "nàng người yêu bé nhỏ" đã giận dỗi thế rồi kia đấy...
(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi
(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi
Hôm nay trời bắt đầu ấm, nhưng vẫn còn cái lạnh cuối mùa rơi sót lại. Tôi vội đội cái mũ len lên mớ tóc chưa kịp chải, khoác chiếc áo ấm màu ghi và mặc áo sơ mi màu trắng. Vì em rất thích con trai mặc sơ mi, tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa nhưng lúc nào trông thấy tôi mặc áo sơ mi em cũng reo lên khe khẽ tỏ vẻ rất thích thú... Tôi mỉm cười, nhìn những hàng cây trụi lá mà lòng rất đỗi hạnh phúc. Bầu trời trong xanh làm nền cho những đám mây trắng bay lững lờ. Những đám mây trắng muốt như tâm trạng tôi lúc này, dường như khi có người yêu, thằng ngốc cũng làm thi sĩ được thì phải...
Em ngồi vắt vẻo trước thềm khách sạn, vẫn chiếc khăn choàng màu hồng trên cổ, hôm nay trông em xinh không thể tả. Tôi huýt sáo, thầm nghĩ nàng thế nào chẳng cảm động...
Nhưng không, nàng nhăn mặt... Chạy thẳng đến tôi gỡ chiếc mũ len ra, "Anh lại bê bối thế này nữa à?", nhưng khác ngày thường, em lấy ra một chiếc lược màu trắng, và... chải tóc cho tôi. Thề có trời cao là lúc đó tôi ngượng chết được, nhưng vẫn phải ngậm cười tít mắt nhìn em. Vì... tôi chỉ có một ngày để yêu em thôi...
Chải chuốt xong xuôi, em cười rạng rỡ bảo: “Thế mới là anh - người yêu em đẹp trai rồi đấy nhé, khỏi cần đội nón”. Tôi đang cảm động thì nàng đội ngay chiếc mũ len của tôi lên đầu và xoã tóc ra. Lúc ấy trông em dễ thương vô cùng, có muốn giận cũng chẳng được nữa...
Chúng tôi đi ăn phở rồi dạo một vòng quanh hồ, trời cuối mùa đông hơi se lạnh nhưng đẹp thích hợp cho những đôi yêu nhau, thế là tôi phải cùng đạp vịt, đạp gà như em mong muốn. Em ngồi vắt vẻo trên xe, đong đưa đôi chân trắng muốt, rồi lại vứt hẳn đôi dép ra, chạy chân trần trên cỏ... Đôi má ửng hồng trong nắng, tiếng cười giòn tan xua đi hơi lạnh của mùa đông... Xong em kéo tôi ngồi phịch trên cỏ cùng em, dựa đầu vào vai tôi và hỏi:
- “Anh có nhớ ngày đầu mình quen nhau không?”
Tôi nhớ, dĩ nhiên là tôi nhớ chứ, làm sao quên được một cái ngày trọng đại như thế... Cách đây hai năm rồi thì phải, khi tôi vào Sài Gòn thực tập. Năm ấy tôi còn chưa ra trường, vẫn là anh sinh viên báo chí ngây thơ dễ bắt nạt. Thầm nghĩ như thế mà có ai ngờ, người Sài Gòn đầu tiên bắt nạt tôi lại là một cô bé kém tôi đến năm tuổi.
Khi ấy, tôi đang trên đường tìm tư liệu viết bài, ngang qua một cổng trường tầm giờ tan học. Những cô bé nữ sinh áo dài trắng thấp thoáng làm tôi cảm thấy lạ và xúc động... Thế là tôi chụp hình một nhóm nữ sinh, trong đó có một cô bé nhìn lanh lợi và đáng yêu nhất. Bất thình lình có một tiếng quát lớn làm tôi giật mình:
- “Anh kia, ai cho chụp hình tôi vậy hả?” - Cô bé đó bất ngờ chạy lại hỏi tôi.
- “Ơ, anh thấy đẹp nên chụp thôi bé à.” – Tôi đáp rất thản nhiên.
- “Bé nào mà bé? Tui…tui... lớn rồi đó (rõ ràng em vẫn đang mặc áo dài mà). Anh chụp hình là phải xin phép nghe không!”
- “Ơ…, ơ… anh xin lỗi.....” – Tôi đáp.
- Cô bé nhí nhảnh nhìn tôi cười và nói: “Nói thế thôi, chứ anh thấy đẹp thì... cứ chụp đi. Thoải mái, miễn là phải dắt đi ăn chè!”
Em và bọn bạn bấm tay nhau cười ngặt nghẽo. Tôi, như một anh nhà quê mới lên tỉnh (quê tôi ở Hà Nội đấy nhé), ngoan ngoãn răm rắp làm theo lời các em ấy nói. Đến mức mà những ngày sau đó, suốt đợt thực tập tôi đều đến cổng trường nơi em học ngoan ngoãn dẫn em và các bạn em đi ăn chè. Để có được niềm vui nhỏ nhoi đó, mấy tháng ở Sài Gòn, trưa tôi ăn mì tôm gói và tối đến ăn gói mì tôm... để có tiền đưa tụi em đi ăn chè.
Ngày tôi về lại Hà Nội, tôi không nói em nghe, chỉ lặng lẽ đến trước cửa nhà em nhìn thật lâu. Là con trai, tôi ghét chia tay lắm, nhất là tôi sợ em khóc. Biết làm thế nào được khi ta vẫn là hai con người ở quá xa lạ... Tạm biệt Sài Gòn! Tạm biệt em, em nhé!
Sân bay Tân Sơn Nhất ngày đó rất oi bức lại cộng thêm nỗi buồn trong lòng khiến tôi chẳng để ý gì đến xung quanh. Nặng nề xách đống hành lý vào trong, tôi ngoái lại nhìn Sài Gòn lần cuối... Bất chợt nhìn thấy em, tôi lung túng!
Em vội nói: “Ai cho anh đi mà không nói với tôi một tiếng?”
- Tôi không đáp mà vội hỏi: “Sao em biết?”
- Em đáp và vội nhét vào tay tôi một tờ giấy: “Nếu quan tâm một người, ta có vô vàn cách để biết... Cầm lấy này! Thôi, tạm biệt anh nhé!”
Em cười và quay lưng đi, tôi ngỡ ngàng nhìn bóng em một hồi thật lâu. Trên tờ giấy em đưa cho tôi là một số di động, nhòe nhoẹt.... "Ngọc Châu 090........ / SG nhớ HN..."
Đang theo đuổi dòng suy nghĩ của quá khứ, bất giác em rời khỏi vai tôi, nghiêm mặt hỏi:
- “Thế anh có nhớ sau ấy, bao lâu anh mới nhắn tin cho em trước không?”
- Tôi đáp cụt ngủn: “Một tháng!”
- “Vì sao lâu thế?” – Em vội hỏi
- “Vì anh còn cân nhắc xem, có nên bắt đầu một mối quan hệ không...??”
- “Ngốc lắm đấy nhé...” – Em trách tôi bằng giọng nhẹ nhàng.
- Tôi vội vàng thanh minh: “Nhưng ta vẫn nhắn tin cho nhau suốt gần hai năm, và bây giờ em đến thế này, chẳng phải tốt sao?”
- “Ừ, tốt lắm....”

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

Đột nhiên em khóc!!! Em dụi đầu vào ngực tôi, khóc nhỏ dần rồi thành tiếng, những tiếng nấc nặng nề... Em nắm cả cổ áo tôi, làm nhòe nhoẹt chiếc áo sơ mi màu trắng. Một hồi sau thì đấm bùm bụp vào ngực tôi, mặc kệ thiên hạ đang chỉ trỏ....
- “Vì sao thế....” - tôi hỏi, nhưng em chỉ khóc mà không trả lời...
Trời đông lạnh lắm!!!
Một ngày yêu nhau qua đi, đến tận 12 giờ đêm, chúng tôi vẫn hôn tạm biệt nhau. Và sớm hôm sau lại bằng những tin nhắn để lại, em đã ra đi... Để mặc tôi cùng với chiếc khăn len màu tro mua tặng em ở lại. Cũng bằng những tin nhắn "Em đang ở Hà Nội này, anh ra Nội Bài đón em nhé"... rồi lại "Em đi đây, anh không có quyền tiễn em, vì chúng ta hết yêu nhau rồi"...
Em làm tôi đau tim quá!
Ngày hôm qua khi khóc xong, em lại cười tươi tắn. Mùa đông Hà Nội với những hàng nem chua rán, ốc luộc nóng hổi, và cô bé Sài Gòn má đỏ hồng quàng chiếc khăn len cũng màu hồng, là mùa đông đẹp nhất mà tôi từng có. Mãi sau này nhớ lại, tim tôi vẫn còn đau...
Tôi biết tôi đã yêu em rồi, yêu từ hai năm về trước kia. Nhưng tôi vẫn còn e ngại nhút nhát suốt hai năm trời, một người ở Nam, một người ngoài Bắc, liệu sinh ra có dành để cho nhau không? Hay cũng chỉ như những chuyện tình nông nổi mà tôi từng được biết, vội đến rồi cũng vội ra đi...
Những đêm sau đó, không còn có bất kỳ tin tức nào về em nữa. Cái duy nhất gần gũi giữa hai chúng tôi là số điện thoại, đến mức làm tôi ám ảnh cái câu "Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...". Tôi cầm chiếc điện thoại, thẫn thờ nghĩ, thẫn thờ đau...
Bíp bíp, có tin nhắn của em!
Tôi gần như nhảy dựng lên, run rẩy bấm phím đọc, chỉ vỏn vẹn một câu: "Anh hãy quên em đi!"
Làm sao tôi quên được? Không cần suy nghĩ và đã không cần đắn đo. Tôi xin nghỉ phép và đặt vé đến Sài Gòn chuyến gần nhất, mang theo chiếc khăn len màu tro... Dù chuyện có thế nào cũng được, tôi không muốn suy nghĩ... Tôi chỉ muốn làm theo cái tôi cần làm, thế thôi...
Sài Gòn phả một hơi nóng, những ngày gần tết nắng có vẻ dịu hơn nhưng vẫn oi bức... Tôi quệt vội những giọt mồ hôi, tần ngần ngắm nhìn nơi này, cách đây hai năm có cô bé dúi vào tay tôi một mảnh giấy nhỏ, mà tôi vẫn giữ trong ví đến bây giờ...
Tôi tìm về ngôi nhà có bụi hoa nhài thơm nồng ấy... Chẳng mất công tôi phải hỏi thăm, em ngồi ngay trước cổng, làn da vẫn trắng muốt nhưng có phần hơi tái đi... ngỡ ngàng nhìn tôi và nói...
- “Anh đi đi!!”
- Tôi hỏi ân cần: “Sao thế em?”
- Em đáo trong đau khổ: “Tôi ghét anh, anh tìm đến đây làm gì?”
- “Anh chỉ muốn biết vì sao thôi... em hãy giải thích cho anh hiểu....” - Tôi nói trong tiếng nấc.
- Em cười nhạt và đáp: “Buồn cười thật, giải thích cái gì? Tôi chẳng có gì để giải thích cả...”
Em bắt đầu hoảng loạn, nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lẫm nhất. Tôi nhìn em, cay đắng, xót xa...
Có một người con trai chạy xe tới, em chạy lại vội bên người ấy, dụi mặt vào vai anh ta và hét lên "Anh về đi, người yêu tôi đây"!
Thôi, thế là... hết!!!
Tôi lại trở về phi trường mà không biết đến đó để làm gì, mình tôi ngồi suy nghĩ trên băng ghế vắng tanh. Phi trường chẳng bao giờ ngớt người qua lại cả, nhưng kỳ lạ thay, xung quanh chỗ tôi ngồi lúc nào cũng vắng vẻ, cô đơn. Tôi chẳng hiểu vì sao em lại muốn tôi yêu em trong một ngày? Đùa giỡn ư? Để làm gì chứ... Tôi vò chiếc khăn len màu tro trong tay...
Thật là một thằng ngốc như em vẫn mắng ấy. Chỉ được yêu em trong một ngày thôi, chẳng phải em đã nói thế rồi sao. Đồ ngốc, đồ ngốc, đồ ngốc...
Nước mắt tôi bắt đầu rơi, rồi tôi gạt vội nó, đứng thẳng dậy trở về Hà Nội. Sài Gòn không bao giờ có chỗ dành cho tôi...
Tôi trở về Hà Nội trong nỗi đau đớn và thất vọng. Nhưng rồi tôi nhận được một cuộc điện thoại:
- Alô!
- Chào anh, tôi là... một người lạ - giọng con trai miền Nam
- Anh là ai??
- Anh không biết tôi, nhưng xin anh có thể đến gặp em gái tôi một lần cuối, được không?
- Em gái anh là ai? - Tôi hỏi, mà nghe đắng trong cổ họng.
- Em gái tôi tên... Ngọc Châu.

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi

Tôi lại đến Sài Gòn, gần như điên dại lao đến ngôi nhà có bụi hoa nhài ấy... Nhưng không kịp nữa rồi. Người ta đưa cho tôi một cuốn sổ bìa hồng, có nét chữ của em...
“Ngày tháng năm....
Biết tin anh đi, tôi ngồi khóc, nước mắt rơi lã chã trên tờ giấy ghi lại số điện thoại cho anh. Anh có biết nó nhoè đi vì cái gì không nhỉ?
Ngày tháng năm....
Tôi nhớ anh quá, làm sao bây giờ nhỉ, tôi có nên gặp anh không?
Ngày tháng năm....
Sao anh cứ im lặng thế kia, làm ra vẻ chẳng biết gì. Chẳng nhẽ anh không biết tôi vẫn nhớ anh ngần ấy năm à?
Ngày tháng năm....
Đáng lẽ nên kìm lòng mình lại, đáng lẽ phải vậy... Chỉ xin Chúa một ơn huệ còn sót lại... yêu anh trong một ngày, thế thôi... Rồi anh sẽ quên mau, còn em thì nhớ mãi...
Tất cả chỉ vì... một căn bệnh không thể chữa khỏi...
Ngày tháng năm...
Anh đến tìm! Vui quá, ngay lúc khỏe mạnh nhất, không anh sẽ biết thì hỏng hết... Nhưng vẫn phải chạy lại ôm anh trai mình mà gào lên "Người yêu tôi đây!".
Cả một đời, em chỉ yêu có một người là anh thôi....”
Nhiều năm sau này, mỗi năm tôi vẫn về Sài Gòn yêu quý của tôi. Mỗi năm vẫn đặt một bó hoa lên mộ em, nằm giữa một nghĩa trang yên tĩnh, trồng đầy những cây hoa điệp vàng, và lần nào cũng mặc chiếc áo sơ mi màu trắng thấm nước mắt em năm đó... Người ta nói với tôi rằng khi sắp ra đi, em xin mọi người đặt chiếc mũ len của tôi vào tay em, yên nghỉ cùng với nó. Còn tôi mỗi năm vẫn đem chiếc khăn len màu tro đứng trước em, xin em tha thứ...
Chỉ bởi vì tôi đã quá nhút nhát, nếu không tôi và em đã có hai năm yêu nhau.
Chỉ bởi tôi đã quá toan tính cái được mất, mà không biết yêu làm sao cho trọn vẹn nhất...
Chỉ bởi tôi đã không cho mình cái cơ hội được yêu em, bên em những ngày cuối đời...
Gió thổi chiếc khăn len tôi đang cầm trên tay bay lên. Chẳng hiểu sao ngày ấy tôi lại chọn cho em một chiếc khăn có màu tro buồn đến vậy. Tất cả như một định mệnh, định mệnh không cho chúng ta bên nhau… cũng bởi vì tôi quá nhút nhát không dám nói lời yêu với em để giờ đây chỉ còn mình tôi với chiếc khăn mau tro buồn. Thật buồn!
Tôi sẽ nhớ mãi về em-người con gái tôi yêu! Xin lỗi em, xin lỗi em về tất cả, về sự nhút nhát của tôi. Tạm biệt… tạm biệt em nhé - người con gái dễ thương!

(Truyện tiểu thuyết) : Tạm biệt nhé tình yêu của tôi
Read more…

Cổ tích có thật

06:42 |

(Truyện tiểu thuyết) - Cổ tích có thật. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!



Cũng lạ, hai con người chẳng quen biết gì nhau vậy mà lại có thể kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ, thân quen và tình cảm cứ như đôi bạn tri kỷ...

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Hắn sinh ra ở vùng quê khô cằn của cái huyện nghèo nhất tỉnh Quảng Ngãi nắng cháy. Có lẽ vì thế mà nhìn hắn cũng khô cằn từ đầu tới chân, người cao mà thân hình lại ốm nhách, da ngăm đen như cột nhà cháy. Đã vậy hắn còn mang một cái tên chỉ nghe thôi là đã thấy sao mà y chang như cuộc đời hắn, như mảnh đất mà hắn sinh ra. Khan, hắn hận cái tên này lắm, hận mấy thằng cha ở phòng dân số xã lúc làm giấy khai sinh không biết vô tình (hay cố ý) thế nào lại đánh rơi mất chữ “g”, làm cho hắn chết luôn với cái tên nghe chẳng muốn uống nước. Nhiều khi hắn ngước mặt lên trời thầm trách ông Trời sao mà nhiều bất công với hắn. Hắn trách vì nghèo đã đành, đằng này còn cho hắn không được bình thường, vừa cao, ốm đã vậy còn không được mạnh mẽ, nam tính, mấy đứa trong xóm cứ gọi hắn là õng ẹo, đứa nào ác ồm hơn thì gọi bằng cái tên mà chỉ nghe thôi hắn đã muốn cắn lưỡi chết quách cho rồi - pê đê. Mà hắn đâu phải như vậy, chỉ tại vì hắn cao mà tay chân lại mất cân đối (dài quá khổ) nên cứ lóng nga lóng ngóng mất kiểm soát, thành ra hơi “ẻo” một chút thôi chứ hắn nghĩ hắn cũng bình thường. Nhưng đó chỉ là hắn nghĩ vậy thôi, chứ mấy đứa trong xóm chẳng đứa nào thèm chơi với hắn, mấy thằng con trai sợ chơi chung rồi lây luôn căn bệnh của hắn, còn tụi con gái thì chẳng chịu cho chơi chung, vì hắn có biết chơi búp bê, banh chuyền đâu.

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật
(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Bạn bè ở quê không có đã đành, đến khi lên Sài Gòn học cao đẳng hắn cũng chẳng có lấy nổi một đứa bạn thân. Cuộc sống của hắn chỉ là sáng lên trường và thui thủi ở một góc cuối lớp, chiều về phòng trọ một mình, ăn một mình, ngủ một mình, nhiều khi muốn nhậu cũng chỉ một mình (nghĩ lại rồi thôi), cái phòng bé tí chỉ kê nổi cái giường mà từ khi hắn ở lại rộng hẳn ra (vì có nhiêu đồ đâu). Hắn thấy cô đơn nhưng không buồn, hắn tự an ủi những phù phiếm xa hoa ở cái thành phố này không hợp với hắn, không hợp với một thằng con nhà nghèo. Hắn sống chỉ để nuôi mộng sau này ra trường hắn sẽ về quê đổi đời, làm một cái gì đó kiếm ra nhiều tiền, thật nhiều tiền để nhà hắn thoát nghèo, để ba mẹ hắn khỏi thức khuya dậy sớm nai lưng ra làm mướn cho người ta mà lương chỉ ba cộc ba đồng, chỉ đủ mua bó rau với con cá ăn qua bữa chiều. Rồi hắn ước... không biết đến bao giờ?
Hắn hay tha thẩn trong công viên những buổi chiều tan học, nghĩ cảnh về phòng trọ một mình là đã ngán tới tận cổ, hắn ngồi đó nhìn người ta tập thể dục, nhìn mấy đứa con nít chơi lò cò, nhìn mấy cặp tình nhân vắt chéo chân lên nhau mà hai tay chẳng chịu để yên một chỗ, nhìn dòng xe chạy nườm nượp ngoài đường như cắt cửi, từng dòng người như mờ nhòe trong mắt hắn... mọi thứ đều chỉ lướt qua như một cuốn phim quay nhanh, không hình không dáng. Bỗng nhiên hắn thấy đoạn phim dừng lại, mà không, chỉ là một chi tiết trong đoạn phim của hắn rớt ra khỏi cảnh phim. Hắn vội vàng đứng dậy chạy ra giữa lòng đường đông đúc xe cộ, nơi có cô gái đi xe SH vừa bị một người đàn ông va phải rồi đi luôn, đi được chục mét còn quay đầu lại quăng thêm một câu: “Mù hả mày?”. Hắn đứng đó, lắc đầu rồi dìu cô gái đứng lên, phụ cô dắt chiếc xe nặng hơn cả trọng lượng hai người gộp lại vào sát trong lề. Cô đi trước hắn vài bước, cố kéo cái chân cà nhắc lê từng bước nặng nhọc đến ghế đá như một cực hình. Hắn tất tả chạy đến kéo ống quần cô lên, vết chân lúc ngã xe giờ đã bắt đầu tấy đỏ và sưng lên, rồi chẳng thèm hỏi lấy một câu, hắn tất tả chạy đi mua cái khăn, mua thêm cục đá lạnh về chườm vào vết thương của cô gái. Hắn cứ giữ như thế một lúc lâu, đến khi cô gái nhỏ nhẹ nói.
- Cảm ơn bạn, mình đã bớt đau rồi, bạn có thể bỏ ra rồi đó!
Hắn bối rối tự nhiên thấy mình vô duyên lãng xẹt, nãy giờ cứ cầm chân người ta mà chưa được sự cho phép, hắn ngượng ngùng tính xin lỗi cô, nhưng vừa đúng lúc ngẩng đầu lên để nói câu đó hắn bỗng dưng im bặt, miệng và lưỡi như dính chặt vào nhau, còn trái tim thì không chịu ở trong lồng ngực mà lại nhảy lên sát tai hắn, đập từng tiếng nghe to như tiếng trống trường. Cô đẹp, đẹp thật! Nãy giờ hắn không để ý để rồi bây giờ cứ ngồi đó nhìn cô như một thằng ngốc, hắn nghĩ lại mình, rồi hắn nhìn cô, rồi hắn lại ước... (chỉ ước thôi mà). Đến khi tiếng nói của cô cất lên một lần nữa hắn mới tỉnh giấc mộng.
- Cảm ơn bạn thật sự.
Hắn như người mất hồn: Ờ, có gì đâu, chỉ thấy có người gặp nạn thì giúp đỡ thôi mà. Cô lại nói - Nhưng đâu phải ai cũng tận tình như bạn, mua khăn, mua đá về chườm chân cho mình, hắn lại: Ờ, tại thấy nó sưng (lãng xẹt, lý do gì nghe kỳ cục). Rồi như nhớ ra điều gì hắn quay qua nói xin lỗi với cô.
- Vì điều gì?
- Vì chưa xin phép mà dám cầm chân.
Cô cười, nụ cười như tỏa nắng cả một góc công viên đang dần bị bóng tối nuốt chửng, hắn cũng cười.
- Mình tên Linh, còn bạn?
- Khan, cứ gọi mình là Khan.
- Nghe giống tên nước ngoài quá nhỉ?

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Tự nhiên hắn thấy vui, lần đầu tiên trong đời có người nghĩ tên hắn không khô khan như chính cái tên của nó. Rồi những câu chuyện cũng bắt đầu từ đó, tự nhiên hắn thấy thật thú vị và dễ chịu khi nói chuyện với cô, hắn ngồi đó miên man về cuộc đời hắn, hắn kể cho cô nghe những điều mà chưa bao giờ hắn nói với ai, câu chuyện cứ thế như vô tận, hắn thấy thoải mái khi có người hiểu được hắn, và chịu chia sẻ với hắn. Cô cũng kể, kể rằng cô đang buồn chuyện tình cảm, rằng cô sắp đi du học, rằng cô vừa cãi lộn với cha mẹ. Cũng lạ, hai con người chẳng quen biết gì nhau vậy mà lại có thể kể cho nhau nghe tất cả mọi thứ, thân quen và tình cảm cứ như đôi bạn tri kỷ. Trời càng về khuya nhưng đâu đó trong công viên vắng có hai tâm hồn lạc lõng vẫn đang bắt nhịp lẫn nhau. Cuối cùng, cô đứng dậy ngỏ ý xin phép đi về, hắn cũng đứng dậy, ngó đồng hồ lớ ngớ. Cô hỏi quên gì, hắn trả lời quên cả thời gian, không ngờ muộn vậy. Cô cười, nói tạm biệt rồi dắt xe đi, nửa chừng như sực nhớ ra điều gì cô quay lại.
- À, bạn cho mình số điện thoại đi, mình muốn cảm ơn.
- Thôi, mình đã nói không sao mà, ơn nghĩa gì.
- Thì bạn cứ cho đi, mai mình sẽ gọi, muốn đãi bạn một cái gì đó, không làm phiền bạn đâu mà sợ.
- Ờ...
- Đi mà!
- Uhm, mà... ờ..., thôi, 09...
Tối đó hắn không ngủ được, bâng quơ không biết vui vì vừa làm một việc tốt hay vui vì đã quẳng được gánh nặng chất chứa trong lòng bấy lâu, hay là vì nụ cười tỏa nắng của một ai kia. Người đâu mà cười đẹp quá chừng, đẹp đến mức làm người ta ngủ không được luôn - hắn thầm cười một mình, nhớ một mình rồi mang cả những xuyến xao dậy sóng vào trong giấc ngủ.
Và thế là đời hắn thay đổi từ sau cái đêm định mệnh đó. Sau những buổi đi chơi tới khuya, sau những chiều dính mưa tầm tã lạnh thấu xương, sau những lần trốn học đi chơi sở thú và Đầm Sen... hắn đã bắt đầu biết nhớ nhung, biết mong chờ một cái gì đó mơ hồ lắm chưa kịp định hình trong lòng hắn. Hắn tìm câu trả lời trong cái nắm tay lén lút ở ngày thứ 20 quen nhau, trong cách xưng hô “anh, em” đột ngột thay đổi ở ngày thứ 21, để đến ngày thứ 29 hắn bạo gan hôn nhẹ lên mái tóc đầy mùi hương ngọt lịm, và nụ hôn ngày thứ 30 đã đặt cột mốc cho cuộc đời độc thân của hắn, ngày hắn tìm ra câu trả lời, mất một tháng để định nghĩa được chữ “yêu”.
Họ vội vàng yêu, vội vàng trao cho nhau những nụ hôn gấp gáp để cô mang theo sau khi qua bên đó du học. Ba tháng nữa... Tình yêu của họ có những giọt nước mắt ngăn cản từ gia đình cô, những câu mạt sát không tiếc lời dành cho hắn, rằng hắn nghèo, xấu, không có nổi một tương lai ổn định, mà cha mẹ nào muốn con mình khổ chứ. Họ ra sức thuyết phục cô: "Chắc gì nó yêu thương con, cái nó yêu chỉ là đống gia tài kếch xù của nhà này thôi, bỏ đi con, còn nhiều người tốt gấp trăm lần nó. Con có xấu xí gì đâu mà lại chịu làm đóa hoa lài cắm..". Cô đưa tay quệt nước mắt và nói - "Đúng, người tốt thì nhiều nhưng không có ai yêu con hơn chính bản thân mình như anh ấy, ba má đừng ép con". Những cuộc cãi vã như thế chỉ kết thúc khi cô vụt đứng dậy chạy đến nhà hắn, ở đó cô có thể được khóc, được cười hả hê, để được hắn ôm vào lòng dỗ dành như con nít. Hắn hiểu hết, hiểu tất cả nên đâu cần cô phải nói. Đây là lần thứ chín trong vòng chưa đầy một tháng họ rơi vào cảnh này. Người ta nói lửa thử vàng, nên càng cấm họ càng yêu, càng ra sức thuyết phục cha mẹ cô, càng kiên trì chỉ để có một cuộc gặp vào cuối tháng giữa hai bên.
Ngày đó hắn đâm ra sợ sệt đến phát nôn, hắn tranh thủ đi sớm trước cuộc hẹn hai tiếng đồng hồ để tránh tạo ấn tượng xấu, vậy mà thật xui xẻo, một vụ kẹt xe kéo dài làm cho hắn đến trễ tới nửa tiếng. Vội vàng gửi chiếc xe Dream cà tàng ở bãi đỗ, hắn đặt chân vào nhà hàng sang thuộc dạng nhất nhì thành phố với câu xin lỗi chực sẵn trên môi, chỉ một bữa ăn ở đây cũng đủ cho cha mẹ hắn sống đời vương giả một tháng. Nhưng chỉ vừa đi đến cửa vào nhà hàng, hắn bị bất ngờ bởi một màn nước lạnh như băng đập vào mặt hắn, đứng chết trân, hắn nhìn người đàn ông đang cầm trên tay cái ly còn nhỏ vài giọt tong tong, người đàn ông lạ hoắc, có nhầm lẫn gì chăng? Hắn giận điên lên, thiếu chút nữa là nhào tới bóp cổ lão già gàn dở này, nhưng khi nhìn vào đôi mắt của lão hắn bỗng dưng khựng lại, đôi mắt có lửa như xoáy sâu vào hắn, vừa lạ mà vừa quen. Hắn đứng đó, chẳng biết làm gì, đôi chân nặng như chì chỉ nhấc lên được khi nghe người đàn ông nói.
- Đi theo tôi.

(Truyện tiểu thuyết) : Cổ tích có thật

Cái bàn tiệc người đàn ông dẫn hắn tới trớ trêu thay lại có Linh ngồi đó, và không cần hỏi hắn cũng biết người đàn ông này là ai, người lớn đôi khi lại làm khó dễ ta như thế đó. Suốt buổi ăn, hắn liên tục bị tra tấn bởi những câu hỏi về gia cảnh, về kế hoạch tương lai của hắn, mà hắn chẳng có gì, nên đáp lại những câu trả lời chỉ là cái nhìn đăm đăm không có mấy chút thân thiện của hai người lớn tuổi. Niềm động viên duy nhất là cái nắm tay lén lút của cô dưới gầm bàn. Hôm đó, lần đầu tiên hắn đường hoàng chở cô đi chơi dưới sự cho phép của cha mẹ cô.
Họ tiếp tục quen nhau, cha mẹ cô không cấm đoán nhưng cũng không tỏ vẻ đồng ý. Có những hôm cô không ở nhà, hắn được gọi đến để gặp riêng họ, câu chuyện bắt đầu bằng một xấp tiền dày cộp toàn tờ 100 ngàn mà cả đời hắn cũng không mơ nổi, gọi là chu cấp hàng tháng để hắn chi trả cho sinh hoạt hằng ngày, cho cha mẹ hắn ở quê đỡ khổ, hắn lắc đầu, có nghèo khổ thế nào cũng không bán rẻ nhân phẩm, hắn đứng dậy kết thúc câu chuyện bằng một cái chào cúi đầu. Khi khác hắn được gọi tới để thông báo rằng hắn sẽ đi du học, mọi chi phí họ đều lo tất, nếu hắn đồng ý thì chỉ một tuần sau ngày cô đi, hắn cũng sẽ đi, hắn nói để hắn suy nghĩ. Hai ngày sau, câu trả lời được đưa ra là không. Cô buồn lắm, buồn đến phát giận vì cơ hội để hai người được gần nhau mà hắn không chịu nắm lấy. Hắn an ủi cô hết lời rằng hắn không thích đi nước ngoài, rằng hắn sẽ chờ, ba năm chỉ như cái chớp mắt thôi mà, ở đây hắn sẽ tự tìm cơ hội cho mình, rồi hắn sẽ thành công. Nhưng thực ra cô đâu biết hắn từ chối là do có cuộc gặp với người đàn ông có đôi mắt tóe lửa vào ngày hôm qua, ngay tại phòng hắn.
Ngày cô bay, hắn ra tiễn cô từ sáng sớm cho đến khi máy bay mang cô tạm ra khỏi đời hắn một quãng thời gian mà hắn gọi chỉ bằng một cái chớp mắt. Những cái ôm không muốn rời... hắn đi dạo một vòng khắp thành phố, nỗi buồn và nỗi nhớ lẫn lộn. Chán chê, hắn quay xe về lại phòng trọ, tự dưng thấy trống vắng kỳ lạ. Ở phòng, có một người đàn ông đang ngồi chờ hắn, ánh mắt ngó đăm đăm ra đường, tóe lửa.
Điện thoại rung, là tin nhắn của cô: “Máy bay vừa cất cánh được mười phút em đã thấy nhớ anh đến nghẹt thở, thật tiếc khi anh không đi cùng em, ở nhà nhớ giữ gìn sức khỏe và chờ em nhé. Em yêu anh”. Hắn sẽ chờ, bởi hắn biết hắn không thể sống thiếu cô, bởi hắn đã lựa chọn đúng.
Đúng vì đã chọn không đi du học, đó là một cuộc trao đổi, đi vì tương lai của hắn nhưng sẽ mất cô, mà tương lai không có cô thì hắn thà chọn không, rằng cô là tất cả tương lai của hắn.
Không, rằng hắn đã chiến thắng trong trò chơi trao đổi với cha mẹ cô, tiền bạc và danh vọng đổi lấy sự buông tha.
Rằng hắn đã chiến thắng thử thách của hai người họ.
Rằng cha cô đã gặp hắn, đã ôm hắn và gọi là “con”.
Rằng hắn đã trở thành hoàng tử để có thể đường hoàng đứng bên cạnh một nàng công chúa, là cô.

Read more…

Quá khứ tổn thương

06:40 |

(Truyện tiểu thuyết) - Quá khứ tổn thương. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!


Đang bù đầu với đống đề cương ôn thi bỗng điện thoại của nó đổ chuông,là số của anh gọi. Nhìn đồng hồ đã gần 12h đêm,nó chợt mỉm cười,cuối cùng sau bốn ngày giận nhau anh cũng đã chịu liên lạc với nó trước. Nhưng vừa nghe máy thì dường như sự hào hứng của nó bị dập tắt khi giọng nói cất lên không phải giọng anh mà là giọng của Em.

(Truyện tiểu thuyết) : Quá khứ tổn thương

Em là người mà anh đã từng yêu trước đây sau khi nó và anh chia tay. Thời gian đó anh yêu em và nó cũng yêu một người con trai khác. Cả hai đều quyết định cắt đứt liên lạc với nhau để không làm ảnh hưởng đến cuộc sống của nhau nữa. Có lẽ tình yêu của anh và nó sẽ kết thúc như vậy nếu không có cái ngày đó,ngày nó nghe tin anh phải nhập viện vì bị tai nạn.Nó đã phân vân rất lâu để đưa ra quyết định đến thăm anh.
Sáu tháng không gặp nhau,không một cú điện thoại,không một dòng tin nhắn,sáu tháng không phải là dài nhưng cũng đủ để nó thấy ngập ngừng khi đến gặp anh.Ngồi đối diện với anh,nó lén đưa mắt nhìn anh,vẫn khuôn mặt ấy,vẫn ánh mắt ấy,vẫn nụ cười ấy nhưng sao nó cảm thấy giữa anh và nó một khoảng cách xa vời.
- Em dạo này trông khác quá. Nhìn xinh hơn nhiều đấy. Anh vừa nói vừa nhìn thẳng vào mắt nó.

Cho đến bấy giờ nó vẫn thấy sợ mỗi khi đối diện với ánh mắt đó,ánh mắt như muốn nhìn thấu mọi suy nghĩ,tâm can của nó. Nó cúi mặt xuống để tránh đi ánh nhìn đó của anh và trả lời.
- Xinh gì chứ,em vẫn vậy mà. Chỉ có người là mập hơn tý thôi.
- Anh nói thật mà. Có lẽ vì không yêu anh nữa nên em mới xinh hơn như vậy. Anh nói bằng giọng cười đùa.
- Anh lại trêu em rồi. Dù là một câu nói đùa nhưng sao tự nhiên nó thấy chạnh lòng quá.
Nhìn anh gầy hơn trước rất nhiều, tận mắt nhìn thấy anh không sao là nó yên tâm rồi. Ngồi nói chuyện với anh một lúc rồi nó chào anh ra về. Anh nhìn nó với ánh mắt lưu luyến rồi nói lời cảm ơn vì nó đã đến thăm anh. Không biết từ lúc nào giữa anh và nó lại có những lời nói khách sáo như vậy.
(Truyện tiểu thuyết) : Quá khứ tổn thương
(Truyện tiểu thuyết) : Quá khứ tổn thương

Tối hôm đó về nó nghĩ về anh rất nhiều,Khoa nhắn tin nó cũng không muốn nhắn tin lại. Khoa là người yêu hiện tại của nó,đó là một người con trai tốt và hết lòng vì nó. Có lẽ chính vì thế mà nó chập nhận tình yêu của cậu ấy dù tình cảm mà nó dành cho cậu ấy chưa bao giờ là tình yêu. Cậu ấy không giống anh,cậu ấy làm tất cả những điều mà nó thích,cậu ấy luôn là người chủ động làm hòa trước mỗi khi nó và cậu ấy giận nhau,cậu ấy có thể vì nó mà bỏ làm chỉ để đưa nó đi chơi khi nó kêu buồn. Còn anh thì không như vậy. Anh luôn nói với bạn bè anh rằng nó ngang bướng và khó chiều nhưng chính nó lại thấy anh ngang bướng hơn nó rất nhiều lần. Mỗi lần giận nhau chẳng bao giờ anh chịu nhường nó,đôi lúc chỉ vì một vấn đề mà anh và nó có thể ngồi tranh cãi với nhau hàng tiếng đồng hồ. Anh luôn muốn nó là người nhường nhịn anh trước mà anh không hề nhận ra rằng nó cũng là một đứa con gái có cái tôi lớn,nó đâu thể cứ nhường anh mãi được dù người sai trong những lần cãi nhau đấy là nó. Đang suy nghĩ thì điện thoại báo có tin nhắn. Nó cứ nghĩ là tin nhắn của Khoa nhưng nó chợt sững lại khi trên màn hình điện thoại là tin nhắn của số anh,dù nó đã xóa số anh ra khỏi danh bạ điện thoại sau khi hai người chia tay nhưng nó lại không thể xóa số anh ra khỏi bộ nhớ của nó. Mở tin nhắn ra,nó chăm chú đọc :
“ Cảm ơn em hôm nay đã đến thăm anh,em làm anh bất ngờ lắm,anh cứ tưởng rằng sẽ chẳng bao giờ em chịu gặp anh nữa.” . Tin nhắn chỉ có vậy thôi nhưng sao cũng đủ khiến nó thấy rung động,có lẽ nào tình cảm mà nó dành cho anh vẫn còn,cố gắng xua đi cái suy nghĩ đó vì nó sợ có lỗi với Khoa.
“Có gì đâu chứ. Bạn bè đến thăm nhau là chuyện bình thường mà anh”.Nó nhắn tin lại một cách lạnh lùng.
“Anh thấy hối hận...”
“Vì điều gì?” . Nó thấy ngạc nhiên khi thấy anh nói vậy.
“Vì đã để mất em..”
Nó thật sự thấy bất ngờ và bối rối trước câu trả lời của anh,đến bây giờ anh nói những lời này với nó thì có để làm gì đâu chứ,cả anh và nó đều đã có người yêu,anh nói như vậy chỉ khiến một đứa con gái đa cảm như nó thêm đau lòng mà thôi.
“Có quá muộn khi bây giờ anh mới nhận ra điều đó không? :)”. Kết thúc tin nhắn nó cho một icon mặt cười để anh nghĩ rằng nó đang hỏi đùa.
“Mình bắt đầu lại từ đầu được không em?” Thay vì trả lời câu hỏi của nó anh lại hỏi ngược lại nó. Một câu hỏi khiến nó thấy ấm ức.
“Quay lại ư? Anh có quá ích kỉ khi hỏi em câu đó không? Nếu chúng ta quay lại với nhau thì người yêu anh và người yêu em họ sẽ như thế nào? Xin lỗi anh,em không làm được như vậy”. Cô quá bất ngờ trước câu nói đó của anh. Sáu tháng sau khi chia tay anh chẳng một lần gọi điện hay nhắn tin cho cô,cô cứ nghĩ anh đã thật sự quên cô rồi,vậy mà hôm nay gặp lại anh lại nói anh và cô quay lại khi mà anh và cô đều đang có hạnh phúc riêng của mình.
“Anh xin lỗi. Đúng là anh đã ích kỉ quá rồi. Em đừng giận và xem như anh chưa nói gì. Chúc em ngủ ngon.”

(Truyện tiểu thuyết) : Quá khứ tổn thương

Anh luôn vậy,luôn kết thúc trước khiến nó cảm thấy hụt hẫng. Nó im lặng và cũng không nói thêm gì nữa. Nó tự nhiên thấy hối hận khi gặp lại anh,một lần nữa anh lại làm cuộc sống yên bình của nó bị xáo trộn. Điện thoại lại báo tin nhắn,không cần nhìn nó cũng biết là tin nhắn của Khoa,không thấy nó nhắn tin lại chắc cậu ấy lo lắng lắm.
- Cậu sao vậy? Có chuyện gì à? Sao không nhắn tin lại cho mình?
- Mình xin lỗi, nói chuyện sau nhé,mình mệt,mình muốn ngủ sớm. Nó nhắn tin lại để Khoa khỏi lo lắng.
- Ừ. Thế cậu ngủ đi. Có chuyện gì thì phải nói với tớ,đừng cố gắng chịu đựng một mình nhé. Cậu ngủ ngon.:x
Đọc tin nhắn của Khoa xong nước mắt nó bỗng nhiên trào ra,đã bao lần nó tự nói với lòng mình rằng giá như cậu ấy đừng tốt với nó nhiều như thế,đừng yêu nó nhiều như thế thì có lẽ nó đã có thể rời xa cậu ấy dễ dàng hơn rồi. Đôi lúc tình yêu của cậu ấy khiến nó thấy mệt mỏi và chán. Cậu ấy luôn chiều theo mọi điều mà nó muốn một cách vô điều kiện khiến nó cảm thấy cậu ấy thật nhu nhược. Nhiều lần nó thử nói chia tay cậu ấy nhưng rồi mỗi lần như vậy cậu ấy lại khóc,lại tìm đến rượu,lại bỏ bê công việc khiến nó phải lo lắng và trở về bên cậu ấy. Nhưng bây giờ nó thật sự đang muốn dừng lại. Dừng lại không phải vì anh,mà dừng lại để nó và cậu ấy suy nghĩ lại tình cảm của mình. Nó không thể tiếp tục ở bên một người mà nó không yêu vì tình thương. Nhìn đồng hồ đã hơn 1h sáng,chắc giờ này cậu ấy đã ngủ,cầm điện thoại lên nó quyết định nhắn tin cho cậu ấy,một tin nhắn thật dài nói hết suy nghĩ của nó “Khoa à. Tớ đã suy nghĩ rất nhiều trước khi gửi đến cậu tin nhắn này. Bọn mình đã yêu nhau được gần 4 tháng rồi đúng không? Quãng thời gian ở bên cậu,tớ thật sự đã rất vui. Vui vì luôn có cậu quan tâm và lo lắng cho tớ. Đã có lúc tớ cảm thấy mình thật may mắn khi có cậu luôn ở bên cạnh tớ và yêu tớ. Nhưng cho đến bây giờ tớ nhận ra dù đã cố gắng thì tớ vẫn không thể yêu cậu. Tớ không thể lừa dối tình cảm của cậu và lừa dối chính mình được nữa. Cảm ơn cậu vì thời gian qua đã luôn ở bên tớ,lau nước mắt cho tớ mỗi khi tớ khóc,cho tớ tựa vai mỗi khi tớ buồn,và luôn chiều theo mọi ý thích ngớ ngẩn của tớ. Chúng ta dừng lại ở đây nhé,tớ cần thời gian để suy nghĩ lại tình cảm của mình. Tớ xin lỗi.!”. Gửi tin nhắn đi nó tắt nguồn máy. Nó biết sau khi đọc tin nhắn của nó Khoa sẽ lại nhắn tin,gọi điện níu kéo nó như những lần trước. Nó sợ nó lại yếu lòng vậy nên nó quyết định sẽ không liên lạc và không gặp lại cậu ấy cho đến khi nó biết cậu ấy đã ổn.
Những ngày sau đó nó thấy tâm trạng nặng nề,bạn bè nó liên tục đến tìm nó hỏi lý do chia tay Khoa,ai cũng trách nó,cũng mắng nó sướng mà không biết trân trọng nhưng có ai hiểu cho tình cảm của nó đâu. Nó biết Khoa đang thật sự không ổn,cả em gái nó cũng gọi điện khuyên nó suy nghĩ lại. Nhưng chẳng ai làm nó thay đổi được cả. Dù Khoa có đến tận phòng tìm nó,có gọi điện,nhắn tin cho nó hàng trăm lần nó vẫn nhất định không nghe máy và cũng không nhắn tin lại. Đôi lúc nó thấy mình thật vô tâm nhưng rồi nó lại nghĩ,làm như vậy sẽ tốt cho cậu ấy. Giữ cậu ấy bên cạnh nó khi nó không yêu cậu ấy thì nó còn tàn nhẫn và ích kỉ với cậu ấy hơn.Mấy hôm nay anh cũng nhắn tin cho nó nhiều. Dù anh không còn nói đến chuyện quay lại nhưng nó nhận ra sự thay đổi của anh. Anh quan tâm nó nhiều hơn,lo lắng cho nó nhiều hơn. Thế nhưng nó vẫn luôn giữ một khoảng cách nhất định với anh. Đôi lúc,anh gợi lại những kỉ niệm của anh và nó đã từng có với nhau,mỗi lúc như vậy nó lại bảo với anh rằng nó không nhớ nữa. Anh trách nó vô tình,trách nó bỏ rơi quá khứ nhanh còn anh,tất cả những kí ức về nó anh vẫn giữ.
Tình yêu và lý trí cứ giằng xé nhau trong suy nghĩ của nó. Thật sự nó vẫn còn yêu anh,yêu nhiều lắm nhưng nó lại không bắt đầu lại từ đầu với anh. Nó sợ với tính cách của anh và nó sẽ lại có những lần chia tay tiếp,nó sợ nếu quay lại với anh thì Khoa và mọi người sẽ nghĩ nó như thế nào đây. Và rồi nó cứ lảng tránh sự quan tâm và tình cảm của anh.
Rồi một hôm,lúc đang dọn nhà nó vô tình thấy cuốn nhật kí của nó viết về anh nằm sâu trong góc tủ. Từ lúc chia tay anh nó bỏ luôn thói quen viết nhật kí. Lật lại từng dòng nhật kí,bất chợt nó thấy sống mũi cay cay,nó thấy nhớ anh...
Nhật kí
Ngày 12/9/2010
Hôm nay là ngày mình và anh chính thức yêu nhau. Mình đã thật sự thấy hạnh phúc khi anh nói yêu mình. Dù mình biết rằng yêu anh sẽ gặp rất nhiều khó khăn nhưng mình chấp nhận điều đó. Miễn rằng anh luôn ở bên cạnh mình và là chỗ dựa vững chắc cho mình...yêu anh nhiều nhiều lắm..:x
p/s:ngày hạnh phúc
Ngày 10/10/2010
Hôm nay sinh nhật mình,nhìn anh bận rộn lo lắng cho mình mà mình thấy thương anh quá. Đến lúc thổi bánh anh làm mình bất ngờ bằng một bó hoa thật to. Mình chỉ muốn thời gian như ngừng lại để mình được ở mãi bên anh như thế này. Mình đã có một ngày sinh nhật thật ý nghĩa bên anh và những người bạn của mình. Cảm ơn nhé người yêu của em. Cảm ơn vì đã mang hạnh phúc đến cho em.
Ngày 9/11/2010
Hôm nay mình đã khóc thật nhiều khi lần đầu tiên anh gắt lên với mình qua điện thoại. Mình cảm thấy tủi thân lắm nhưng trước anh mình cũng chẳng chịu thua. Mình đã gắt lại bảo rằng anh là gì mà có quyền mắng mình. Anh bất ngờ lắm trước câu nói đó của mình nhưng mình cũng mặc kệ. Mình nói chia tay và anh im lặng.
Ngày 12/11/2010
Hôm nay mình đã rất vui vì sau mấy ngày giận nhau cuối cùng anh cũng chịu liên lạc với mình trước. Anh xin lỗi vì đã mắng mình. Dù nói là không chấp nhận lời xin lỗi nhưng thật ra trong lòng mình đã tha thứ cho anh từ lâu rồi. Mình biết anh đi làm vất vả,áp lực nhiều thế nên đáng lẽ ra mình không nên khiến anh phải mệt mỏi hơn. Mình tự hứa sẽ không ngang bướng và nhiều chuyện nữa.
...................
(Truyện tiểu thuyết) : Quá khứ tổn thương
....................
Những trang nhật kí đầy ắp kỉ niệm giữa anh và nó. Nhớ lại những kỉ niệm đó khiến trái tim nó run lên. Cầm điện thoại lên,không ngăn được dòng cảm xúc,nó nhắn cho anh một tin chỉ vỏn vẻn 3 từ nhưng chứa đựng tất cả những điều mà nó đã giữ trong lòng bấy lâu nay.
-“ em nhớ anh”
-“Mình bắt đầu lại từ đầu em nhé. Anh sẽ không để mất em thêm một lần nào nữa đâu.”
Đọc xong tin nhắn của anh nó òa lên khóc như một đứa trẻ,lần này không phải khóc vì giận hờn,vì ấm ức mà nó khóc vì thấy hạnh phúc. Cuối cùng thì anh và nó lại trở về bên nhau sau những tháng ngày chia cách. Nó bắt đầu thấy tin vào câu nói “Nếu yêu nhau thật lòng cứ đi mãi 1 vòng rồi sẽ trở về bên nhau thôi”.
Nhưng rồi mọi chuyện không đơn giản như nó nghĩ khi em xuất hiện. Em là người yêu của anh sau khi nó và anh chia tay nhau. Em hẹn gặp nó nói chuyện và nó đồng ý. Khi đối diện với em nó thật sự bất ngờ,em trẻ trung và xinh hơn nó rất nhiều. Em chào nó và tỏ ra thân thiện như hai người bạn thân thiết từ rất lâu khiến nó bối rối. Cuộc nói chuyện chỉ xoay quanh anh,không biết là vô tình hay cố ý em kể cho nó nghe những kỉ niệm em đã có với anh. Nó chỉ mỉm cười lắng nghe để che giấu đi một chút ghen tỵ đang nhen nhóm trong nó. Cuộc gặp gỡ kết thúc,nó chào em ra về trong nỗi hoang mang. Nó chợt thấy hạnh phúc mà nó đang có thật mong manh quá,em vẫn còn yêu anh rất nhiều và hình như sự quay trở lại của nó đã khiến trái tim vì nó và anh mà bị tổn thương.
Từ khi gặp em về nó và anh hay cãi nhau hơn và nguyên nhân luôn bắt nguồn từ nó. Nó hay gây sự với anh bằn những lý do vớ vẩn. Trong khi đó em luôn nhắn tin nói rằng anh vẫn thường xuyên nhắn tin và quan tâm em. Không phải nó nhỏ nhen nhưng dù sao nó cũng là con gái,nó không muốn anh vẫn quan tâm đến em,nó biết,nó giận nhưng lại không nói ra lý do. Em luôn muốn tách nó ra khỏi anh. Nhiều lần nó bỏ ngoài tai tất cả để không bị em làm cho ảnh hưởng nhưng cũng không ít lần vì những lời nói của em mà nó đã chất vấn và làm anh mệt mỏi.
Đôi lúc nó muốn ra đi để em có thể trở về bên anh nhưng mỗi lúc như vậy anh lại nói người anh cần là nó chứ không phải là em khiến cho nó phải từ bỏ suy nghĩ đó. Anh là người sống tình cảm thế nên dù nhiều lần nó nói anh phải dứt khoát với em,anh có hứa nhưng lại không làm được. Nó giận anh lắm nhưng lại không thể rời xa anh. Em thì cứ vô tình làm tổn thương nó còn nó cứ vô tình làm tổn thương anh vì những lời nói của em. Rồi nó lại cãi nhau với anh,trong lúc cãi nhau nó buột miệng nói chia tay. Anh nhìn nó không nói được gì,nhưng nó nhìn thấy được sự thất vọng của anh trong ánh mắt. Dù biết mình sai nhưng cái tính bướng bỉnh và cái tôi cao ngút trời nó không cho phép mình rút lại lời vừa nói.
- Em đã suy nghĩ kĩ chưa?
- Rồi. Nó đáp cộc lốc và giữ nguyên thái độ bất cần
- Được rồi,vậy thì anh không còn gì để nói nữa,anh đồng ý.
Nói xong anh quay lưng bước đi mà không một lần ngoảnh lại. Mấy ngày sau đó anh không hề nhắn tin hay gọi điện cho nó như những lần cãi nhau trước,dù rất nhớ anh nhưng nó vẫn không chịu thua nhất quyết không nhắn tin,không gọi điện trước. Cho đến hôm nay,khi thấy điện thoại báo cuộc gọi đến của anh,nó vui mừng nghe máy nhưng giọng nói ở đầu giây bên kia không phải giọng của anh mà là giọng của em.
- Chị đã ngủ chưa?
Cố giữ bình tĩnh nó trả lời em.
- Chị chưa. Có chuyện gì vậy em.
- Anh thắng đang ở chỗ em,anh ấy say quá rồi,chị đến đưa anh ấy về đi.
Nghe em nói vậy bao nhiêu câu hỏi cứ hiện lên trong đâu nó. Nhưng rồi vì lo lắng cho anh mà nó quên đi hết.
- Được rồi. Em cho chị địa chỉ của em,chị đến bây giờ đây.
Ghi vội địa chỉ em đọc ra một tờ giấy,nó xuống nhà lấy xe và đi đến chỗ em. Nhưng khi đến nó thật sự thấy ngỡ ngàng khi thấy cảnh anh đang đứng ôm em trước cửa nhà em. Nó ngăn cho dòng nước mắt không chảy ra,tiến thẳng lại phía hai người,nhìn thấy nó,anh vội vàng buông tay ra khỏi người em,nó nhìn thấy được sự ngạc nhiên trong mắt anh. Quay sang em nó nói :
- Thật ra chị và anh Thắng chia tay nhau rồi. Lần sau em đừng gọi cho chị vì những chuyện như thế này nữa. Chị về đây. Chào em.
Nó nhìn thấy sự hả hê trong ánh mắt của em,quay lưng bước đi nó mặc kệ anh gọi tên nó ở phía sau. Trên đường về nước mắt nó lăn dài,nếu biết quay lại để một lần nữa nhận lấy tổn thương nó đã không quay lại. Tại sao yêu anh mà nó luôn phải chịu đựng những tổn thương mà anh mang tới. Dù rằng là do anh say,dù rằng tất cả là sự sắp đặt của em nhưng tại sao ngay từ ban đầu anh không vì nó mà cắt đứt mối quan hệ với người con gái đó.
Cả một đêm nó không ngủ được khi nghĩ về mối quan hệ giữa anh,nó và em. Có lẽ cả anh và nó đều đã sai khi quyết định quay về bên nhau. Em làm vậy cũng chỉ vì quá yêu anh và cần có anh. Nếu nó không xuất hiện thì biết đâu em và anh đã có một tình yêu trọn vẹn hơn.
Cả em,anh và nó đã tạo ra một vòng tròn luẩn quẩn không ai bước ra được để rồi vô tình làm tổn thương nhau.
Cầm máy lên nó soạn cho anh một tin nhắn dài,một tin nhắn để đặt dấu chấm hết cho mối tình kéo dài gần hai năm của anh và nó : “ Mình dừng lại đây anh nhé. Nếu anh không thể rời xa em ấy và em ấy vẫn còn yêu anh nhiều đến như vậy thì em sẽ là người ra đi. Em không muốn ở trong cái vòng tròn mà cả ba chúng ta tạo ra nữa. Phải có một trong ba người dứt khoát bước ra và hãy để là là người đó. Anh hãy yêu và trân trọng những gì anh đang có. Chúc anh hạnh phúc.”
Nhắn tin xong nó tắt máy,lần này nó sẽ buông tay anh thật sự vì nó biết rằng anh chưa bao giờ là của riêng nó...!!!! 

Read more…

Viết cho em, cho anh và cho cô ấy

06:38 |

(Truyện tiểu thuyết) - Viết cho em, cho anh và cho cô ấy. Truyện tiểu thuyết tình yêu, trọn bộ tiểu thuyết tình cảm hay có tại website!



Cô bé à...!!!
Những gì chị viết ở dưới đây chị không mong một ngày em sẽ đọc được nó. Đơn giản vì chị biết đối với em chị mãi là cái bóng quá lớn em nghĩ em không thể vượt qua được. Nhưng em à! chúng ta cũng là con gái chị hiểu em cần gì và muốn gì từ chị.

(Truyện tiểu thuyết) : Viết cho em, cho anh và cho cô ấy

Ngày ấy chị rất ghét em, một kẻ thứ 3 xen vào giữa chị và anh ấy. Chị hận người yêu mình, hận luôn cả em, nhưng cuối cùng người tổn thương chẳng ai khác cũng chính là chị. Chúng ta cứ mãi ganh đua nhau thế này có đáng không em?
Em muốn thắng chị? Ừ thì em làm được điều đó rồi. Nhưng thắng chị em làm gì, tại sao hai con Nhím nó cố tình đánh nhau để rồi cả hai cùng tổn thương hả em?Quá khứ chị không muốn nhắc lại, không có nghĩa là chị đã quên em ạ. Chị có thể tha thứ cho hai người nhưng chị không thể quên.
Chị cám ơn em cho chị hiểu được rằng không phải cứ cho tất cả sẽ nhận lại tất cả. Nếu ngày ấy anh thật sự yêu chị thì em chỉ là hạt cát mà thôi...Nhưng tiếc rằng tình yêu ấy không đủ để vượt qua được cám dỗ của thế giới bên ngoài.
Chị sẽ mãi nhớ đến em, cố bé tặng chị 3 cấu nói mà cả đời chị sẽ mang theo nó. Em có nhớ không? chắc em sẽ chẳng nhớ đâu. Khi chị nói ra em sẽ nghĩ chị là kẻ nhỏ mọn, có một điều em không biết rằng con người chị có tật rất xấu đó là: " những gì chị đã không muốn nhớ thì ngàn đời chị không nhớ, nhưng cái gì chị đã nhớ thì mãi mãi không quên".
(Truyện tiểu thuyết) : Viết cho em, cho anh và cho cô ấy
(Truyện tiểu thuyết) : Viết cho em, cho anh và cho cô ấy

Ba câu nói chị khắc cốt nghi tâm.
Câu thứ nhất " Chị xem lại chị sống làm sao mà người yêu chị cũng bỏ chị"
Câu thứ hai " chị xem bây giờ người ta sống thử là bao nhiêu %"
Câu thứ ba " Chị có điên thì đi bệnh viện đi"
Ngày ấy khi nghe ba câu này, chị rất ghét em, tuổi thì ít mà ngông cuồng, không xem người khác ra gì. Có khi chị khinh em, chị nghĩ em không bằng chị, chẳng thể hơn được chị. Cái suy nghĩ quá trẻ con em nhỉ? Nếu em không hơn chị sao người yêu chị bỏ chị mà đi.
Ngày hôm nay khi nhìn lại chị phải nói cảm ơn em đã tặng chị 3 câu nói đấy, để chị làm cái gương để soi mình vào, hoàn thiện mình hơn. Chị đã từng nghĩ anh ấy sẽ chẳng thể yêu ai hơn yêu chị,thương ai bằng chị. Ngày xưa đi học nhà thơ Xuân Quỳnh tùng viết " Trang nhật ký xé trăm lần viết lại, Tình yêu nào chẳng tha thiết như nhau". Anh có thể rất thương chị, nhưng người anh ấy yêu bây giờ không phải là chị. Đau lòng lắm khi nhìn vào mắt anh chị nhận ra điều đó.
Vì thế, em hãy yên tâm sống nhé! Chị chẳng thể cướp hạnh phúc của em đâu. Chị rời xa thành phố này, rời xa anh, rời xa kỷ niệm, đến lúc phải cất quá khứ rồi. Xin lỗi chị không thể nói hai chữ chúc em hạnh phúc. Nhưng chị mong em sẽ ghép tiếp những bức hình còn thiếu trong trái tim anh để nó thành một bức tranh hoàn chỉnh. Tạm biệt em cô bé chưa gặp một lần nhưng đủ làm chị nhớ.
Cho em một ngày yêu lại anh nhé!

(Truyện tiểu thuyết) : Viết cho em, cho anh và cho cô ấy

Em chẳng biết sao mình lại nói câu ấy, em không có ý níu kéo mọt người đã bước chân ra đi. Nếu anh thật sự yêu em, chúng ta đã không có kết cục này. "LỖI" tại ai? Câu nói đó không còn quan trọng, quan trọng là quá khứ mãi chỉ là quá khứ. Anh thương em, em hiểu điều đó. Chỉ đáng ghét em hiểu luôn rằng anh không còn yêu em. Ai cũng vậy, khi đến với người đến sau người ta luôn thấy thương người đến trước, đơn giản vì cảm giác tội lỗi.
Rất lâu rồi em không khóc, nhưng sao em lại khóc trước mặt anh chỉ vì cái cử chỉ nhỏ như thế. Anh luôn ân cần với em bất cứ lúc nào, biết là thương lắm nhưng chúng ta quá giống nhau nên giống nam châm cùng cực đẩy ra không thương tiếc. Hãy coi như có duyên mà không phận, đến trả hết nợ kiếp trước rồi rời xa nhau.
Cám ơn anh, đã đống ý với cái ý tưởng điên rồ của em.
Cám ơn anh đã từng yêu thương em, cho em hiểu được thế nào là hạnh phúc.
Cám ơn anh đã bỏ em đi để em hiểu thế nào là nước mắt.
Cảm ơn..cảm ơn..và cảm ơn
Mai xa rồi, rất nhiều điều muốn nói nhưng rồi lại thôi, hãy giữ tất cả trong lòng. Như anh nói nếu thật sự có duyên một ngày nào đó sẽ gặp lại. Giờ thì tạm biệt anh nhé!
Trở về sau bốn 4 năm ta còn lại gì? Trong mắt mọi người ta là người thành công nhưng chính tâm ta biết ta đã thất bại, thất bại thảm hại. Ra đi tay trắng và trở về tay không, kiến thức ta học được trong trường, và kiến thức ngoài đời ta học được ngang bằng với nỗi đau của ta. Ta có được sự tích lũy để bước ra trường đời không bị tổn thương. Nhưng lệu ta còn có thể tổn thương hơn được nữa?
4 năm đất Sài Gòn đủ cái để mà nhớ, vui có, buồn có, hạnh phúc khổ đau cũng nơi này. Một buổi tối lòng vòng các ngõ ngách từng đi qua, nhìn lại con đường Nguyễn Huệ nhớ noen năm nào ta còn vui vẻ, xí xớn đi chơi. Nhìn lại bến phà Thủ Thiêm một thời ta đóng cọc ở đấy ngắm những con thuyền đầy màu sắc. Đi ngang con đường Đinh Tiên Hoàng nhớ lắm những ngày mới bước xuống ôn thi đại học, còng lưng đạp xe dưới trời nắng. Công viên Lê Văn Tám không hề thay đổi, ta thấy thấp thoáng người con trai cõng người con gái hứa rằng sẽ cõng cô đến cuối cuộc đời.

(Truyện tiểu thuyết) : Viết cho em, cho anh và cho cô ấy

Trên con đường về nhà quen thuộc, gió thổi tóc ta tung bay trong gió.
Nhớ cái êm ả đêm Sài Gòn,
Nhớ những cơn mưa bất chợt.
Nhớ cái nhà trọ nơi có tiếng cười 5 chị em.
Nhớ cái đường ray mỗi tối ta ngồi.
Nhớ...
.
.
.
Nhớ..
.
.
.
Và nhớ..
Tạm biệt anh, tạm biệt cô bé, tạm biệt cả những người bạn cùng đồng hành. Chúng ta tạm thời xa nhau, một ngày nào đó tớ sẽ trở lại nơi này..

Read more…

ĐỌC TRUYỆN TIỂU THUYẾT + TIỂU THUYẾT TÌNH YÊU